Có người từng hỏi tôi:

“Hai mươi năm theo đuổi một nghề ít người biết đến, ít người hiểu đúng, anh có bao giờ hối hận không?”

Tôi đã im lặng khá lâu.

Không phải vì tôi không có câu trả lời.

Mà bởi gần hai mươi năm ấy không thể gói gọn trong một chữ “có” hay “không”.

Đó là một hành trình với những ngày đầy hy vọng, nhưng cũng có những thời điểm mệt mỏi đến mức chỉ muốn dừng lại. Có những khoản đầu tư phải chờ nhiều năm mới thấy kết quả.

Có những sản phẩm phải làm đi làm lại chỉ vì một sai số chỉ vài phần trăm milimét.

Và cũng có những cố gắng âm thầm mà chỉ những người trực tiếp đứng bên máy, bên khuôn và bên từng chi tiết kỹ thuật mới thật sự thấu hiểu.

Nếu chỉ để tìm một công việc dễ làm, vốn đầu tư ít và lợi nhuận đến nhanh, có lẽ tôi đã không chọn con đường này.

Công nghiệp hỗ trợ không phải là ngành mang đến sự hào nhoáng.

Đó là ngành đòi hỏi sự kiên nhẫn, kỷ luật và chấp nhận đi rất xa trước khi nhìn thấy thành quả.

Nhưng cũng chính trên con đường nhiều thử thách ấy, tôi dần hiểu rằng:

Có những nghề không làm người ta nổi tiếng, nhưng lại góp phần làm nên sức mạnh của cả một nền công nghiệp.

Và đó là lý do tôi vẫn ở lại.

Không chỉ vì một công việc.

Mà vì một niềm tin.


Suốt gần hai mươi năm qua, tôi luôn tin rằng:

Không có một quốc gia công nghiệp phát triển nào lại thiếu một nền công nghiệp hỗ trợ vững mạnh.

Người ta thường nhìn thấy những sản phẩm hoàn chỉnh.

Ít ai nhìn thấy hàng chục nghìn chi tiết âm thầm làm nên giá trị của sản phẩm ấy.

Đằng sau mỗi chiếc ô tô, mỗi chiếc máy bay, mỗi thiết bị điện tử hay mỗi dây chuyền sản xuất là sự kết tinh của công nghệ, của kỷ luật, của độ chính xác và của lòng tự trọng nghề nghiệp.

Có thể nói, công nghiệp hỗ trợ không đứng trên sân khấu, nhưng chính nó là nền móng để cả sân khấu được dựng lên.

Việt Nam cũng đã sớm nhận ra điều đó.

Đảng và Nhà nước đã xác định công nghiệp hỗ trợ là một trong những ngành có ý nghĩa chiến lược đối với quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Tuy nhiên, từ chủ trương đến thực tiễn luôn là một chặng đường đầy thử thách.

Đây là lĩnh vực rất khó.

Khó trong việc xây dựng cơ chế, chính sách.

Khó trong việc hình thành một hệ sinh thái doanh nghiệp đủ năng lực để tham gia sâu vào chuỗi cung ứng toàn cầu.


Trong hành trình ấy, sự ra đời của VinFast là một dấu mốc đáng tự hào đối với nền công nghiệp Việt Nam.

Mỗi lần nhìn một chiếc xe mang thương hiệu Việt lăn bánh trên đường, tôi luôn cảm thấy tự hào.

Nhưng cùng với niềm tự hào ấy, trong tôi lại xuất hiện một câu hỏi:

Bao nhiêu linh kiện bên trong chiếc xe ấy đã được tạo ra bởi doanh nghiệp Việt Nam?

Đó không phải là câu hỏi để so sánh.

Mà là câu hỏi thôi thúc những người làm công nghiệp hỗ trợ như chúng tôi phải tiếp tục cố gắng.

Bởi tỷ lệ nội địa hóa không chỉ là một con số.

Nó phản ánh năng lực làm chủ công nghệ, khả năng tự chủ của nền sản xuất và sức mạnh thực sự của một quốc gia công nghiệp.


Gần hai mươi năm qua, An Việt cũng như rất nhiều doanh nghiệp công nghiệp hỗ trợ khác vẫn lặng lẽ đi trên con đường ấy.

Điều chúng tôi mong mỏi hơn là ngày càng có nhiều chi tiết bên trong những sản phẩm mang thương hiệu Việt được tạo ra bởi chính doanh nghiệp Việt Nam.

Bởi chúng tôi luôn tin rằng:

Không có chi tiết nào là nhỏ bé nếu nó góp phần làm nên một sản phẩm lớn.

Và cũng không có doanh nghiệp công nghiệp hỗ trợ nào là nhỏ bé nếu mỗi ngày họ đều góp thêm một phần giá trị cho nền công nghiệp nước nhà.


Những gì chúng tôi đang làm hôm nay có thể mới chỉ là những viên gạch đầu tiên.

Nhưng mọi công trình lớn đều bắt đầu từ những viên gạch đầu tiên ấy.

Nếu mỗi thế hệ đều góp thêm một viên gạch bằng tất cả trách nhiệm, lòng tự trọng nghề nghiệp và khát vọng cống hiến, tôi tin sẽ đến ngày Việt Nam có một nền công nghiệp hỗ trợ đủ mạnh; có những doanh nghiệp làm chủ công nghệ, làm chủ sản xuất và tự tin đứng trong chuỗi cung ứng toàn cầu.

Khi ấy, điều thế giới nhìn thấy sẽ không chỉ là những sản phẩm mang thương hiệu Việt Nam.

Họ sẽ nhìn thấy trong từng chi tiết nhỏ nhất là trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng vươn lên của người Việt.

Đó không chỉ là khát vọng của riêng An Việt.

Đó là khát vọng của rất nhiều con người đã và đang âm thầm cống hiến cho ngành công nghiệp hỗ trợ Việt Nam.

Bởi xây dựng công nghiệp hỗ trợ hôm nay chính là xây dựng năng lực tự chủ của nền công nghiệp Việt Nam ngày mai.
ĐÀO VĂN KINHGiám đốc – Công ty TNHH Công nghiệp An Việt
← Quay lại Tin tứcTrao đổi cùng An Việt